Trước mặt con, người bố vẫn thản nhiên đánh đập thậm tệ người vợ của mình. Mặc cho hàng xóm, chính quyền nhiều lần hòa giải nhưng chỉ được một thời gian, tình trạng bạo hành trong gia đình lại quay trở lại như cũ. “Lần đó bố cầm chiếc chậu sắt đập vào 7UUf. Một cuộc khảo sát lên 15,000 người Úc được công bố hồi tháng 7 xác nhận rằng, tình trạng bạo hành gia đình đã gia tăng trong khoảng thời gian người dân bị buộc phải ở nhà do đại cứu trên do Viện nghiên cứu tội phạm Úc châu thực hiện, cho biết rằng gần như 1 trong 10 phụ nữ ở trong mối quan hệ, tường thuật việc bị bạo hành về thể chất hoặc tình dục trong vòng ba tháng đầu tiên của đại dịch từ tháng Ba đến tháng NămCác mối quan hệ trong cộng đồng người đồng tính LGBTQI+ không được bao trùm trong nghiên cứu này, thế nhưng theo các tổ chức hỗ trợ, các hành vi bạo hành gia đình cũng đã gia tăng trong cộng đồng này, gây bất ngờ cho cả những người đồng tính lẫn dị tính - những người mà luôn cho rằng bạo hành gia đình và việc lạm dụng không hề tồn tại trong cộng đồng LGBTIQ+.Tyrone, một người trông coi cửa hàng trên phố Oxford gần Sydney CBD, nói rằng anh có nghe nói chuyện đó có xẩy ra, nhưng nó được coi là một đề tài cấm kỵ, và không ai nói chuyện thẳng thắn về vấn đề chỉ nghe về nó từ các bạn của bạn. Không ai thực sự nói về nó. Đó là một đề tài bị né tránh. Rất im thế giới đồng tính, việc bạo hành trong các cặp đôi hầu như không được nhắc đến, trong khi nó thậm chí xẩy ra nhiều hơn so với các mối quan hệ dị một người bán hàng trên con phố đi dạo của đông đảo người đồng tính, gần như không tin vào chuyện nói rằng các khách hàng của cô luôn vui vẻ, và cô không nghĩ chuyện bạo hành có xẩy ra trong cộng đồng này.“Không. Các khách hàng của chúng tôi rất vui vẻ. Họ thực sự hợp ý nhau. Họ là những người rất tốt. Đó là lý do tại sao tôi ngạc nhiên. Họ thực sự tôn trọng lẫn nhau.”Tuy nhiên thực tế là, bạo hành diễn ra, và nó còn trở nên tồi tệ hơn trong suốt đại dịch người không muốn được nêu tên đầy đủ, đã trải qua bạo hành và lạm dụng trong mối quan hệ với người bạn đời đồng tính. Việc bạo hành bắt đầu sau sáu tháng của mối quan hệ, và kéo dài cho tới 3 năm rưỡi.“Tôi đã ở trong mối quan hệ đồng tính với một phụ nữ. Chúng tôi ở bên nhau gần bốn năm. Vào cuối năm thứ nhất là thời điểm mà mọi chuyện bắt đầu trở nên tồi tệ. Chúng tôi đối mặt với rất nhiều vấn đề trong mối quan hệ của chúng tôi. Người yêu của tôi tại thời điểm đó, gia đình của cô ấy không chấp nhận quan hệ đồng tính, và đó là một phần trong những mâu thuẫn nội tâm của cô ấy, và cô ấy tìm cách giải quyết bằng sự giận dữ."Một trong những cơ chế đương đầu của cô ấy là bực tức, giận dữ, lạm dụng. Cô ấy đã lạm dụng về mặt tinh thần và sau đó nó chuyển sang thể chất. Chúng tôi cãi nhau và cô ấy trở nên tức giận, cô ấy sẽ tát vào mặt chức thúc đẩy sức khỏe ACON ở NSW, và Switchboard - tổ chức cung cấp đường dây hỗ trợ ở Victoria, đều ghi nhận những mức tăng lớn về bạo hành gia đình trong suốt đại Ball là Giám đốc điều hành của Switchboard, vận hành đường dây hỗ trợ người đồng tính có tên gọi Rainbow Door of Victoria.“Có một sự khác biệt nhẹ giữa bạo lực xẩy ra trong mối quan hệ và bạo lực xẩy ra trong gia đình. Chúng tôi đã chứng kiến số lượng tăng lên trong cả hai trường hợp trên.”Viện Nghiên cứu Gia đình Úc vào tháng 12 năm 2015 công bố một nghiên cứu do Trung tâm Nghiên cứu Sức khỏe và Tình dục ARCHS về bạo hành gia đình trong cộng đồng LGBTIQ+. Nghiên cứu cho biết có khoảng 28% người tự nhận dạng là nam giới và 41% người nhận dạng là nữ giới trả lời khảo sát cho hay họ đã từng ở trong mối quan hệ với một người bạn đời bạo cứu cũng cho hay phụ nữ đồng tính có xu hướng ở trong mối quan hệ bạo hành hơn so với nam đồng Layard là chuyên viên chương trình chống bạo hành gia đình của tổ chức ACON New South Wales.“Một vài trong số những điều đứng sau sự gia tăng về bạo hành gia đình cho cả phụ nữ dị tính và những người trong cộng đồng LGBTQ trong suốt đại dịch covid-19 có thể kể đến như là, có nhiều thời gian ở cùng nhau hơn, gia tăng sự cô lập với xã hội, sụt giảm các hoạt động cộng đồng, điều đó khiến hạn chế các cơ hội để những người cần có thể tìm sự giúp đỡ từ bên ngoài.”Bà Layard cho hay bạo lực có nguồn gốc từ quyền lực và sự kiểm soát. Đặc biệt trong các tình huống căng thẳng về việc làm, tài chính trong đại dịch, nó có thể khiến gia tăng việc lạm dụng bạn Ball thì tin rằng bạo lực có thể nảy sinh từ những trải nghiệm tiêu cực mà một số người trải qua từ khi còn khi bạo lực nảy sinh từ việc nhiều năm bị chèn ép, việc phải che giấu mối quan hệ của họ, và các hậu quả của chuyện đó là những nỗi đau và ám ảnh trong các mối quan hệ."Tôi nghĩ đó là một vấn đề có tính hệ thống trong cộng đồng của chúng ta. Nếu các bậc cha mẹ được cho biết rằng điều đó là sai khi con cái họ đồng tính, thì nó sẽ khiến nảy sinh bạo lực đối trong gia đình đối với những người con.”Cảnh sát NSW nói với SBS News cho hay, họ ghi nhận rủi ro bạo hành gia đình liên quan đến đại dịch, do đó đã tăng cường các hoạt động kiểm tra ngăn chặn bạo hành gia đình. Cảnh sát tiến hành 8,500 cuộc thăm viếng kiểm tra hồi tháng 4 năm nay, tăng gần gấp đôi so với con số 4,500 trong cùng kỳ năm sát NSW cũng khẳng định rằng, không có lý do gì cho bạo hành gia đình, và nếu bạn đang gặp khó khăn, hay biết ai đó cần sự giúp đỡ, bạn cần phải lên Ball từ tổ chức Switchboard nói rằng, bất cứ ai đối mặt với bất cứ hình thức lạm dụng hay bạo lực nào, nên gọi đến đường dây hỗ trợ Rainbow Door ở số điện thoại 1-800-729-367, hoặc nhắn tin vào số thông tin và cập nhật Like Nghe SBS Radio bằng tiếng Việt mỗi tối lúc 7pm tại Bạo hành gia đình là một dạng thức của bạo lực xã hội, là “hành vi cố ý của các thành viên gia đình gây tổn hại hoặc đe dọa gây tổn hại… với các thành viên khác trong gia đình” [1] Điều 1, Luật Phòng, chống bạo lực gia đình. Nói một cách dễ hiểu hơn, đó là việc “các thành viên gia đình vận dụng sức mạnh để giải quyết các vấn đề gia đình” [2].Gia đình là tế bào của xã hội, là hình thức thu nhỏ của xã hội nên bạo lực gia đình có thể coi như là hình thức thu nhỏ của bạo lực xã hội với rất nhiều dạng thức khác nhau. Bạo hành gia đìnhMột bức tranh trích từ bộ Les cent proverbes của JJ Grandville với tiêu đề "Qui aime bien châtie bien" Ai yêu giỏi thì phạt giỏi, cho thấy một người đàn ông đánh con của mình, người còn lại thì đang hành hạ UKBạo hành gia đìnhMeSHD017579 Từ nhỏ, Nguyễn Ngọc P. đã phải chứng kiến những trận bạo hành của bố đối với mẹ mình. Kí ức tuổi thơ của em là những tiếng chửi thề của bố và những đêm cùng mẹ trốn ra khỏi nhà. Gặp cậu sinh viên đầy nghị lực Nguyễn Ngọc P. ngoài đời thường, với khuôn mặt tươi vui và luôn toát lên sự tự tin, ít ai biết được trong cậu vẫn còn đó vết thương chưa lành bởi những kí ức về bạo hành trong gia đình mình. Gia đình bất hạnh từ "máu đỏ đen" của bố Sinh ra là con út trong gia đình có bố làm công nhân, mẹ làm kế toán, có nhà cửa ổn định tại một vùng quê của tỉnh Phú Thọ, những tưởng cuộc sống của gia đình Nguyễn Ngọc P. sẽ đầy ắp tiếng cười, ấy vậy mà trong ngôi nhà nhỏ đó lại liên tiếp có những trận “sóng dữ”, chẳng mấy khi P. có cảm giác được bình yên. Trước kia, bố của P. là một người công nhân chăm chỉ, tu chí làm ăn. Thế nhưng do bị bạn bè rủ rê nên dần xa đà vào lô đề đỏ đen, rồi đến độ nghiện chẳng thể dứt ra được. Tiền kiếm được của một công nhân cũng chẳng nhiều nhặn gì những ông cũng sẵn sàng bỏ hết từng đó tiền để nuôi ảo tưởng làm giàu từ trò chơi đỏ đen. P. kể lại “Bố chơi lô đề mê mẩn đến nỗi, những tở lịch treo tường giờ đây kín mít những con số, chẳng biết để làm gì. Chỉ thấy ông ghi ghi, chép chép hết tờ này sang tờ khác. Ngày mất nhiều hơn ngày được, những thứ đồ dùng giá trị trong nhà dần bị bố đem ra bán sạch, hồi em còn bé chiếc ti vi là thứ quý giá nhất trong nhà cũng bị bố mang đi bán, em và anh trai khóc hết nước mắt nhưng cũng chẳng thay đổi được gì”. Tuổi thơ phải chứng kiến sự bạo hành trong chính gia đình mình như một vết thương lòng khó thế nào lành lại. Ảnh NVCC Như bị thôi miên bởi "con ma lô đề" bố em đi tối ngày chẳng giúp đỡ việc gì trong nhà. Bốn miệng ăn đều trông chờ vào đồng lương ít ỏi của mẹ. Cuộc sống ngày càng trở nên khó khăn, bữa cơm cũng đạm bạc chỉ có cơm trắng với rau xanh ăn cho qua ngày. Nhưng với cái tôi gia trưởng chẳng chịu kém phần ai, bố em mỗi lần ngồi vào mâm cơm là lại mượn rượu để buông lời đay nghiến, mắng mỏ vì bữa cơm chẳng có chút thức ăn gì, sau mỗi lần như thế là những lần thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với mẹ. Chiếc mâm cơm giờ cũng chẳng còn được gọi là chiếc mâm nữa vì nó méo mó, cong vênh sau mỗi lần bố em nổi khùng. Người xưa có câu "Đói quanh năm, no ba ngày Tết" ấy thế mà chẳng có cái Tết nào là được chọn vẹn, đến cận ngày 30 Tết mẹ chỉ chuẩn bị được nải chuối xanh thắp hương và chút bánh kẹo cân để tiếp khách. Ngồi bên hiên nhà ngóng sang nồi bánh chưng nhà hàng xóm, P. chỉ mong ước rằng có cặp bánh chưng con để cầm tay ra đùa vui với chúng bạn là đã vui lắm rồi, thế nhưng cơm ăn hàng ngày còn chạy vạy xoay xở khắp nơi sao em có thế mong giờ điều đối với em là kì diệu. Những trận bạo hành thừa sống thiếu chết Trước mặt con, người bố vẫn thản nhiên đánh đập thậm tệ người vợ của mình. Mặc cho hàng xóm, chính quyền nhiều lần hòa giải nhưng chỉ được một thời gian, tình trạng bạo hành trong gia đình lại quay trở lại như cũ. “Lần đó bố cầm chiếc chậu sắt đập vào đầu mẹ, cứ thế đánh rồi dồn mẹ vào góc tường, em lúc đó chỉ độ 3 - 4 tuổi chỉ biết lao vào lôi bố ra thì bị bố hất ngã, đầu mẹ chảy máu, tay chân tím ngắt cũng chỉ biết lấy lọ dầu gió bôi chứ cũng chẳng đi viện. Nhiều đêm mẹ bị đánh, 3 mẹ con phải bỏ trốn ra khỏi nhà, ngày giữa đêm mưa quần áo ướt hết, chạy sang nhà người quen ở nhờ đến vài ngày rồi mới dám về nhà”. Không có tiền tiêu... bị đánh, nhà không có gì ăn... bị đánh, khách đến nhà ít thức ăn... bị đánh...,muôn vàn ý do như thế được bố em đưa ra như là cái cớ để bạo hành, 2 đến 3 ngày là mẹ em lại bị bố đánh cũng chỉ vì những câu chuyện nhỏ chẳng đáng để tâm. Sau những lần như vậy, không khí trong gia đình luôn trở nên nặng nề, nhiều lúc P. bảo mẹ, “Sao mẹ không bỏ bố?” mẹ chỉ khóc và nói rằng “Mẹ bỏ bố thì ai nuôi các con, ai chăm cho các thì bạn bè con, mọi người xung quanh lại bàn tán…” “Nhà em có 4 người gồm bố, mẹ và hai anh em. Bố em làm công nhân, mẹ em làm kế toán, mọi người chung sống với nhau rất hạnh phúc. Em rất yêu quý gia đình của em”. Đó là đoạn văn của P. viết về gia đình em trong những năm em học cấp 1. Dấu đi hiện thực đau lòng về gia đình mình, em tô vẽ, ước mong rồi một ngày kia gia đình mình sẽ được như vậy. Thế rồi năm 2011, bố em bất ngờ mất do căn bệnh về ung thư. Giờ đây chỉ còn mẹ P. lại càng yêu thương mẹ nhiều hơn, thương mẹ do mất sức mà phải nghỉ hưu sớm, anh em Phú đều cần cù giúp mẹ việc nhà, chăm lo học tập. Thành tích của P. như món quà khỏa lấp đi những kí ức đau buồn, em đạt học sinh giỏi suốt 12 năm học và thi đỗ vào một trường Đại học tại Hà Nội. Sự cố gắng của P. khi đỗ đại học là món quà lớn nhất em dành cho người mẹ của mình. Ảnh NVCC Học được đức tính chịu khó và chăm chỉ của mẹ, cùng khả năng thích nghi nhanh nhạy, Nguyễn Ngọc P. khi mới bước chân đến Hà Nội đã vừa đi học, vừa đi làm. Giúp đỡ một phần gánh nặng học tập cho mẹ mình. Giờ đây hai anh em đã không còn ở gần bên mẹ, nên mong ước của P. chỉ là sau mỗi tuần học tập, có thể thật nhanh trở về bên mẹ, dành mọi tình yêu thương để bù đắp hạnh phúc cho người mẹ của mình. Cậu chuyện của gia đình em Nguyễn Ngọc P. chỉ là một trong hàng trăm nghìn trường hợp phụ nữ là nạn nhân của bạo hành gia đình tại Việt Nam. Nhiều phụ nữ vẫn còn nặng tư tưởng “Chuyện riêng của mỗi gia đình” hay “Xấu chàng hổ ai”,chính vì vậy chính quyền các cấp nhiều lúc cũng chưa thể vào cuộc dù đã có luật. Ở Việt Nam, Nghiên cứu quốc gia về bạo lực gia đình cho thấy, có 58,3% phụ nữ Việt Nam cho biết, họ từng chịu ít nhất 1 trong 3 hình thức bạo lực là thể chất, tinh thần và tình dục. Khoảng một nửa số nạn nhân này chưa từng nói với ai về tình trạng bạo lực mà họ phải chịu đựng; 87% nạn nhân bị bạo lực gia đình chưa tìm kiếm sự hỗ trợ từ các dịch vụ công. Những con số trên là minh chứng rõ ràng khẳng định bạo lực gia đình để lại những những đau đớn về thể xác, những vết thương trong tâm hồn, thậm chí có trường hợp còn dẫn đến tử vong. - Sáng 26/9/2016, chị Trần Thị Hồng G. 20 tuổi, TP Tây Ninh, tỉnh Tây Ninh ôm con trai gần 2 tuổi của mình nhảy xuống kênh tự tử vì lý do bị chống chửi bới cay nghiệt. - Ngày 29/9/2016, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh An Giang cho biết đang điều tra làm rõ vụ chồng giết vợ rồi tự tử. Nguyên nhân là do anh Trần Văn Thắng chỉ vì ghen tuông đã giết chính người vợ của mình. Một gia đình nhà vợ khóc than thương tiếc trước thi hài 5 người thân sõng soài đẫm máu trong đó có một phụ nữ mang thai và ngay cạnh là xác người chồng gây ra thảm cảnh rồi lạnh lùng tự kết liễu đời mình. Một đức lang quân bị trói cứng, tay ôm bụng dưới rên xiết đau đớn vì bị vợ phục thuốc cắt đứt cơ quan sinh dục khi đã tỉnh thuốc mê. Đó là hậu quả của những cặp vợ chồng đã một thời đầu gối tay ấp, thề non, hẹn biển mà bây giờ thì sóng gió hận thù, thương tích, chết chóc. Những hành vi mà nhân viên công lực điều tra sơ khởi cho là một góc cạnh của nan giải xã hội “Bạo Hành Gia Đình” Bạo Hành Gia Đình Domestic Violence là nhóm chữ dùng để chỉ những hành vi có tính cách hung bạo như Bạc Đãi Người Già hoặc Lạm Dụng Trẻ Em. Nhưng thông thường hơn là nói đến hoàn cảnh ngang trái của một lứa đôi đã có nhiều gắn bó tình cảm rồi dần dần một người lại dùng bạo lực để tỏ uy quyền, khống chế người kia. Nói rõ ra là người chồng dùng vũ lực để hành hạ người vợ. Hành vi này không phải là chuyện mới đây, mà đã thấy từ thuở xa xưa. Tại một số quốc gia Á Đông, vào thời kỳ mà quan niệm “Tứ Đức Tam Tòng” ăn sâu vào tâm thức con người, khi mà triết lý Khổng Mạnh được tuân theo triệt để, thì người vợ thường được coi như sở hữu chủ của người chồng. Khi người chồng cho là có bổn phận hoặc có quyền “dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về” thì việc bạo hành trong hôn nhân được coi như chuyện thế gian sự thường. Cùng ý nghĩ đó, người Hy Lạp cổ xưa thường dạy vợ bằng chân tay rồi cười xòa giải thích “Đàn ông chúng tôi ở đây đều hành động như vậy vì đã làm điều tốt để giúp vợ sửa mình”. Đã có thời kỳ, dân Nga xưa có câu châm ngôn “Người vợ có thể yêu người chồng không bao giờ đánh đập vợ, nhưng bà ta không bao giờ kính trọng ông ta”. Luật tập tục trước đây ở vương quốc Anh cho phép chồng trừng phạt vợ bằng khí giới không lớn hơn ngón tay cái. Chịu ảnh hưởng trên, luật lệ Hoa Kỳ thời xưa cũng ủng hộ ý kiến là chồng có thể “kỷ luật” vợ, thậm chí tới thập niên 1960, các tòa án ở đây vẫn không chịu xét xử các trường hợp bạo hành gia đình, cho đó là chuyện trong nhà, cần đóng cửa bảo nhau. Mãi đến năm 1994 Quốc Hội Hoa Kỳ mới thông qua Violence Against Woman Act, tập trung vào mức độ phổ biến và trầm trọng của bạo lực gia đình, tấn công tình dục và ngạo mạn đe dọa đối với nữ giới. Tháng 10 hàng năm đã được dành riêng để nhắc nhở mọi người về thàm cành bạo hành trong gia đình Domestic Violence Awareness Month, làm sao để tránh và làm gì để cứu giúp nạn nhân. Có người cho rằng Bạo Hành Gia Đình là một sự việc tự nhiên trong mọi xã hội cho nên không thể ngăn ngừa và sửa chữa được. Lập luận này không đứng vững vì đã có nhiều quốc gia trong đó hành vi áp bức này hầu như không có. Trái với tin tưởng thông thường, bạo hành gia đình không chỉ xảy ra ở giai cấp hạ lưu kém lợi tức mà là vấn đề của mọi giai tầng xã hội, của những cặp hôn nhân đồng tính cũng như dị tính. Từ thuở xa xưa, đa số người bị hành hung, lạm dụng là người thường được coi là phái yếu, phụ thuộc người vợ. Nhưng người nam đôi khi cũng là nạn nhân của bà vợ “đành hanh”, “nữ kê tác quái, gà mái đá gà cồ”. Những hình thức bạo hành Bạo hành là một loạt những hành động có tính cách vũ phu, khống chế mà người này áp đặt lên người kia. Nó là phần bất hạnh trong quan hệ tình cảm giữa con người với con người. Bạo hành không chỉ là hành động thể chất mà còn diễn ra dưới nhiều hình thức. 1- Bạo lực, thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Bực mình, không vừa ý thì cứ nện cho một trận, “cho cạch tới già”. Hành động có mục đích gây thương tích cho nạn nhân như đấm, đá, đạp, đẩy, tát, nắm tóc kéo lê, vặn cổ tay, đâm chém bằng dao là phương thức thường dùng. Và ngày nay thì súng ngắn súng dài. Ngoài ra còn dùng các phương tiện làm suy yếu sức khỏe như dấu thực dược phẩm, quấy rối không cho ngủ, ép dùng rượu, cần sa ma túy, bỏ rơi quãng đường vắng, nguy hiểm. 2- Uy hiếp tinh thần Nạn nhân liên tục bị nghe những lời đay nghiến khủng bố đến nỗi bị hoảng loạn tinh thần. Có thể là dọa nạt cắt nguồn tài chánh, nhục mạ trước công chúng; dùng lời đường mật cho có hy vọng rồi cố tình quên đi; luôn luôn truy hỏi, nặng lời để hạ nhân phẩm, mất niềm tự trọng; kể lại một cách diễu cợt cho đối phương những vụ tình ái riêng tư; hăm dọa cho sợ hãi bằng lời nói, cử chỉ cũng như khóe mắt; đập phá đồ đạc, đánh chó chửi mèo để thị uy. 3- Bao vây kinh tế Tạo ra hoàn cảnh để đối tượng phải lệ thuộc về tiền nong, bắt phải hỏi xin, kê khai mọi chi tiêu lớn nhỏ, tìm cách không cho có việc làm để ngày ngày phải ngửa tay xin tiền. 4- Lạm dụng tình dục Cưỡng bức giao hợp, dày vò cơ quan sinh dục, làm tình hậu môn, cưỡng hiếp khi nạn nhân đang ngủ hoặc đau ốm, chê bai cách làm tình của vợ, đi với vợ mà cứ để ý tới phụ nữ khác, không lưu tâm tới nhu cầu sinh lý của vợ. 5- Cô lập, kiểm soát từ việc làm tới giao du, di chuyển. Không cho thăm viếng thân nhân, bạn bè. 6- Tác phong “Chồng chúa vợ tôi”, độc tài, quyết đoán mọi việc lớn nhỏ, coi vợ như “ne pas”. 7- Hành hạ pháp lý, gây khó dễ khiến đối phương phải liên tục ra tòa vì những lý do không đâu như chậm trả tiền trợ cấp, không cho thăm viếng con cái, gán cho là bất lực bất xứng. Những yếu tố tăng nguy cơ bạo hành Cá nhân lạm dụng vũ phu với phụ nữ có thể là người chồng người tình đương thời hay đã chia tay. Từ thâm tâm, họ có nhiều lý do hoặc chính đáng hoặc ngụy tạo để bào chữa cho hành động của mình. Đồng thời cũng có những hoàn cảnh, những xáo trộn trong đời sống đưa đẩy khiến họ trở nên hành động mất lý trí. 1- Nghiện ngập Kết quả nhiều nghiên cứu cho hay, có đến quá nửa trường hợp bạo hành là do người nghiện rượu, nghiện thuốc cấm gây ra. Khi say, lý trí bị tê liệt, họ có những hành động không hợp lý. Đôi khi họ cũng giả say, hành hạ vợ để tránh lưới pháp luật. 2- Ghen tuông Người chồng thường buộc tội vợ lăng nhăng với người khác; có thai với mình nhưng cứ ngạo ngược nói con ai đó, rồi hành hung vợ. 3- Khó khăn tài chánh, trở ngại công việc làm ăn, giảm thu nhập hoặc nội tình xáo trộn vì bệnh tật, vì mâu thuẫn bố mẹ, con cái. 4- Một số người còn ôm lấy cái quan niệm cũ xưa, cho rằng vợ là sở hữu chủ, muốn chứng tỏ họ là chúa, cho nên chỉ với một bực mình nhỏ nhặt là mang vợ ra hành hạ. 5- Có người khi còn bé chứng kiến bạo lực xảy ra giữa bố mẹ rồi lớn lên hành động tương tự, cho rằng dùng vũ lực với vợ là chuyện bình thường trong mọi hôn nhân. Hậu quả của bạo hành Nạn nhân của bạo hành sẽ mang nhiều thương tích về thể chất cũng như bất ổn về tinh thần. Trên da có nhiều vết bầm, vết sẹo, những gẫy xương, trầy niêm mạc miệng, dưới cơ quan sinh dục. Có nạn nhân bị hư thai, sanh non hoặc mang thai ngoài ý muốn vì bị hãm hiếp. Họ thường xuyên đau ốm lặt vặt, rối loạn tiêu hóa, nhức đầu. Thậm chí tử vong vì súng đạn khí giới cũng có thể xảy ra. Về tinh thần là những hoảng sợ, lo âu, thiếu tự tin, trầm cảm, tự trách mình đã gây ra lỗi lầm với chồng cho nên mới sinh chuyện. Nhiều nạn nhân nói là cái đau về thể xác đôi khi còn chịu đựng được chứ cái đau tinh thần sao mà quá mãnh liệt, không chịu đựng nổi cho nên đôi khi đưa tới tìm quên trong rượu chè, hút xách. Họ thường xuyên là thân chủ trung thành của phòng cấp cứu hoặc bác sĩ gia đình. Đa số các vụ bạo hành gia đình không được đưa ra ánh sáng vì kẻ chủ mưu đương nhiên phủ nhận mà nạn nhân lại dấu giếm. Một đằng thì sợ luật pháp can thiệp, ra tòa. Đằng kia thì sợ sẽ bị hành hạ trả thù nhiều hơn, cho nên cắn răng chịu đựng. Họ cũng không muốn ai biết chuyện chẳng lành vì nếu hôn nhân tan vỡ thì miệng người đàm tiếu, quy trách nhiệm cho nạn nhân. Một thắc mắc thường được nhắc tới là, tại sao nạn nhân không chịu dứt khoát xa lánh người đã hành hạ mình. Có nhiều lý lẽ được nêu ra a. Chia tay là một việc cần sửa soạn chứ không phải đùng đùng xách gói ra đi; b. Dù bị áp bức nhưng trong lòng vẫn còn chút thương yêu, quyến luyến, hy vọng anh ta sẽ đổi tính, đối xử khá hơn c. Bị phụ thuộc tài chánh; d. Muốn cho con cái có cột trụ gia đình là người cha; e. E sợ chồng bắt mất con, đe dọa tính mệnh mình hoặc thân nhân; trách mình đã làm chồng phật ý vì vụng về, không làm đầy đủ bổn phận; h. Tôn giáo, gia đình ngăn cản, không cho phép dứt bỏ. Không ít anh chồng vũ phu cũng nhiều đòn phép, tỏ vẻ hối hận ăn năn, thề thốt sẽ không bao giờ đụng tới chân lông vợ. Nhẹ dạ, cả tin, vợ cho chồng có cơ hội để thay đổi. Nhưng rồi ngựa quen đường cũ, đâu vẫn hoàn đó. Và hậu quả chẳng lành có thể xảy ra. Giải quyết nan đề, tìm lối thoát Theo cơ quan CDC, cứ ¼ người nữ và 1/9 người nam tại Hoa Kỳ là nạn nhân của bạo hành gia đình với mức độ nặng nhẹ khác nhau vào một thời điểm nào đó của cuộc đời. Bạo hành thưởng mở màn với những hành vi kín đáo khó nhận ra nhưng có tính toán từ kẻ chủ mưu. Như là tỏ vẻ chăm sóc, cởi mở, bao bọc “chỉ đôi ta với nhau là đủ rồi”, để sau đó dần dần cô lập, khống chế, gây sợ hãi. Ban đầu thì lâu lâu mới nặng tay, rồi tỏ vẻ ăn năn, xin lỗi, hứa sẽ không tái phạm, nại cớ đang bị căng thẳng. Sau đó mức độ bạo hành tăng dần kèm theo những ghen tuông, nhiếc móc, cấm đoán, chê bai, ép buộc làm điều không muốn khiến cho nạn nhân luôn luôn trong tình trạng bấp bênh, lo sợ, không biết bao giờ chuyện chẳng lành xảy ra… Khi thấy đời sống của mình và các con bị hành hạ đe dọa thì nên sớm tìm giúp đỡ, thoát khỏi tai ương. – Hãy tỏ bầy khó khăn với thân nhân, với bạn tâm giao, hàng xóm tốt, các vị lãnh đạo tinh thần để họ góp ý kiến; – Kể lại cho bác sĩ gia đình, các nhà chuyên môn tâm lý, xã hội, y tá để được điều trị thương tích, bệnh tật, hỗ trợ tinh thần, giới thiệu tới các cơ quan hữu trách; – Kêu cảnh sát nếu thấy tình mạng bản thân và con cái bị đe dọa; – Tìm kiếm nơi tạm dung thân shelter mà địa phương nào cũng có. – Mạnh dạn, sáng suốt giải quyết khó khăn. Hãy nhớ là chỉ có mình thấu hiểu hoạn nạn của mình. Đừng để ai đó lung lạc, quyến dụ, sui khiến làm chuyện đâu đâu vô bổ. Kết luận Đề cập tới hậu quả của thảm trạng bạo hành trong gia đình người Mỹ gốc Việt, Tiến sĩ Catherine Le Gales-Camus của Tổ chức Y tế Thế giới có ý kiến rằng đây là vấn đề sức khỏe cộng đồng, chẳng khác chi bệnh tiểu đường, cao huyết áp, ung thư cổ tử cung. Một cuộc thăm dò hơn 200 gia đình người Việt tỵ nạn tại Houston do Tiến Sĩ Tuyên Nguyễn thực hiện cho thấy có tới 31% trả lời đã có bạo hành trong gia đình. Theo Giáo sư Xã Hội Học Bùi Hoan, Đại học Tennessee-Knoxville thì, so sánh với phụ nữ bản xứ, phụ nữ Mỹ gốc Việt ít kêu cảnh sát để nhờ can thiệp bảo vệ khi có chuyện bạo hành trong gia đình. Mà nếu cảnh sát có tới thì đa số lại đều không muốn chồng bị làm khó dễ, câu lưu. Vì hy vọng vớt vát thương yêu, đùm bọc gia đình Để rồi từ đó, bạo hành nối tiếp bạo hành. Nạn nhân lại bị hành hạ và kẻ chủ mưu ngạo mạn “enjoy” hậu quả các hành vi vũ phu, mất nhân tính của mình. Và người vợ tiếp tục sống trong cảnh “địa ngục trần gian”, thay vì một mái ấm gia đình có chồng có vợ, có con cái, sum họp hài hòa hạnh phúc bên nhau. Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

bạo hành gia đình chuyện kể của người trong cuộc